Home / Chia Sẽ Kinh Nghiệm Làm Giàu / Kinh nghiệm kinh doanh làm giàu

Kinh nghiệm kinh doanh làm giàu

1. Tỏ rõ khả năng quan sát của mình về đại cục

2. Tán lan man vô tội vạ (nhổ: tán thuộc về tán, làm thuộc về làm, không thể xem là thật).

3. Phân nhiệm vụ cho những tên ngu đần “coi gậy” là “kim tiêm”

4. Tránh trả lời bất kỳ vấn đề nào nếu có người nêu lên hỏi, tốt nhất hướng dẫn người nêu vấn đề tự tìm đáp án; nếu không, thì để cho nhân viên trao đổi thảo luận với nhau.

Hứa Du từ từ ngẩng đầu lên, ngước nhìn bộ mặt đỏ bừng vì phấn khởi và đắc ý của Viên Thiệu. Theo người ta nói,, Tập đoàn Hà Bắc cũng có nhiều người tài, Hứa Du, Quách Đồ, Phùng Kỷ đều là những người tài của xí nghiệp bằng vai bằng vế, Điền Phong, Thư Thọ là những người tài có rất nhiều công lao, Nham Lương, Văn Sửu, Cao Lãm, Trương Hợp, Thuần Vu Quỳnh rất xứng đáng là giỏi, nổi tiếng về nghiệp vụ. Với nhiều người tài như vậy lại có Viên Thiệu – vị lãnh đạo “sáng suốt”, Tập đoàn Hà Bắc đáng lý phải làm được rất nhiều việc. Nhưng Hứa Du hơi chạnh lòng hỏi: “Vì sao tôi thường cảm thấy có cái gì đấy không thích hợp?”.

Sổ tay bí quyết tự thân làm giàu

Viên Thiệu cười nói: “Điều ấy nói rõ, anh còn cần được đào tạo”.

Hứa Du ngạc nhiên hỏi: “Cảm thấy có gì không phù hợp, nó có quan hệ gì với việc đào tạo?”.

Viên Thiệu cười nói: “Quan hệ rất lớn! Anh không nên nhìn tôi chằm chằm như thế. Có vấn đề nghi vấn không nên tìm câu trả lời trên mặt tôi. Mọi câu trả lời đều ghi trong quyển sách này”.
Quả nhiên, Hứa Du lật xem, trang đầu cuốn sách ghi rõ:

Tính tất yếu bồi dưỡng nhân viên

1. Nếu nhân viên nào cảm thấy còn có chỗ không phù hợp, nhất định họ chưa có tư thế thâm nhập. Họ Cần phải hiểu vấn đề triết học nhân sinh “cuối cùng môi trường thích nghi với con người, hay con người thích nghi với môi hường”.

2. Trong công ty kinh doanh dịch vụ thay màn hình samsung galaxy s4, chỉ có người lãnh đạo sáng suốt thì vẫn không đủ, còn cần có nhân viên xu nịnh. Trên thực tế, nhân viên có tư thế thâm nhập là nhân viên biết xu nịnh.

3. Nhân viên biết xu nịnh có nghĩa là văn hoá của đội ngũ trong công ty có quan hệ hoà hợp. Ngược lại, nhân viên không biết xu nịnh thì có thể phá hoại bầu không khí, quan hệ hoà hợp trong công ty kinh doanh dịch vụ .

4. Tầm quan trọng của việc đào tạo nhân viên là làm cho nhân viên không biết xu nịnh học cách biết xu nịnh, nhân viên biết xu nịnh càng xu nịnh tốt hơn.

Cần chú ý phát huy vai trò gương mẫu của bọn xu nịnh.

5. Cần hiểu và nhận thức đầy đủ rằng: Thực chất xây dựng văn hoá đội ngũ công ty là dựa trên sự xu nịnh.

Hứa Du càng rết kinh ngạc, ông định hỏi: “Lẽ nào tôi nhất định phải học biết xu nịnh sao?”, chưa kịp nói, tay đã lật đến trang khác, nội dung như sau:

Tính tất yếu của xu nịnh

1. Người ta có thể tưởng tượng công ty như một bầy ngựa. Ngựa ữưổc quay đầu lại trông, thấy toàn là mặt ngựa. Ngựa sau nhìn phía trước, thấy toàn là mông ngựa.

2. Mỗi một vị lãnh đạo cần có một sô” người biết xu nịnh xoắn xít bên mình. Bọn xu nịnh giống như hoa tươi, không rõ nó có giá trị gì, nhưng có thể làm cho người ta nảy sinh một loại cảm giác được yêu hoặc sai lầm nào đó.

3. Bất kỳ người nào cũng không cảm thấy cái “rắm” của mình thối, dù cò “thôi” cũng là một ĩoại mùi đặc biệt đáng tán dương. Làm một kẻ xu nịnh cao tay, nên biết suy nghĩ về người đánh rắm. Chỉ có những kẻ khôn nạn, ngu si mới để mặc người đánh rắm bị khó xử.

4. Được người nịnh bợ là một sự hưởng thụ kỳ diệu. Nếu anh có thể làm được “một ngựa đi đầu”, anh có thể hưởng thụ cảm giác sung sướng được “ngàn ngựa vỗ mông”. Cho nên, nếu anh muôn để cho người khác xu nịnh anh, anh cần liều mạng chen lên phía trước.

5. Nếu tạm thời anh không thể chen lên, anh chỉ có thể tạm thời làm người xu nịnh.

6. Ghị nhớ: Trước mặt anh, không chỉ có tật xấu của lãnh đạo, mà còn có hướng tiến lên phía trước.

7. Nhìn mông của lãnh đạo, anh phải giả vờ thích nghe, thích nhìn chớ có quay mặt đi. Nếu không, thì đây không phải là vấn đề “cái mông”, mà là vấn đề hướng đi lên, anh có thể bị cả bầy ngựa vứt bỏ.

8. Chỉ sau khi anh làm được lãnh đạo, anh mới có thể hiểu rõ, thiên tài thật sự chính là sự xu nịnh thiên tài.

Đêm đã khuya. Đọc tập sách của Tổng giám đốc Viên, Hứa Du cảm thấy vừa kính phục, vừa hốt hoảng, vừa kích thích, ông thật sự không chịu rời sách. Ngẩng đầu nhìn, Viên Thiệu đã nằm bò trên bàn trà ngủ say từ bao giờ. Đưa Viên Thiệu say khướt về nhà rất khó khăn, đi trên đường lớn, gió thổi, Hứa Du bỗng nhiên lạnh run. Ông nhận thấy rằng hôm nay những lời nói chân thật Viên Thiệụ thổ lộ sau khi say rượu đã nói lên những bí mật giữ kín được chôn chặt trong lòng, ngày mai khi tỉnh rượu ông ta nhất định sẽ hối hận. Như vậy, còn có kết quả gì tốt dành cho Hứa Du. Hứa Du càng nghĩ càng thấy không ổn, về đến nhà nói chuyện với vợ, vợ lại tỉnh bơ như núi băng. Bà nói: “Ông hãy nhanh chóng chạy theo Tào Tháo. Trực giác của người phụ nữ nói cho tôi biết, sớm muộn Viên Thiệu sẽ rơi tõm xuống hố đen thất bại, còn Tào Tháo, bạn học của ông sẽ trở thành người giành thắng lợi lớn.

“Thật sao?” – Hứa Du do dự.

Người vợ không thể chịuđựng được nữa nói: “Tại sao ông ù ù cạc cạc thế? Tôi báo cho ông biết: không nên coi cái mông của Viên Thiệu là hướng tiến lên, cũng không nên lấy hướng tiến lên làm cái mông của Viên Thiệu”.

Hứa Du nói: “Tại sao mình nói như vậy?”.

Người vỢ chỉ vào trán Hứa Du chửi nói: “Chàng thực sự là con người cứng nhắc, tại sao cứ nhìn chằm chằm vào cái mông của một người chứ?”.

Cho nên Hứa Du ngay trong đêm đó đã đi tìm Tào Tháo. Tào Tháo đang ngủ, nghe nói Hứa Du đến, phấn khởi quá nên cũng không kịp đi giày mà đi chân không ra nghênh tiếp. Nắm tay Hứa Du, Tào Tháo nói: “chức Tổng giám sát kế hoạch xí nghiệp, tôi đã chờ ông nhiều năm rồi” – Hứa Du bỗng chốc cảm động đến chảy nước mắt. Ông bỗng hiểu rằng một người quản lý thành công nên có tính cách như thế nào. Tính cách này không thể tìm thấy trên con người Viên Thiệu dương dương tự đắc ấy.

về sau, trong hoạch định của Hứa Du, Tào Tháo phát động trận đánh Quan Độ(l) nổi tiếng, không chỉ giành lấy thị trường rộng lớn của Tập đoàn Hà Bắc, mà còn làm nhụt khí thế của Tập đoàn Hà Bắc, làm cho nó mãi mãi không cất đầu lên được. Có nhà kinh tế học bình luận, trận đánh Quan Độ đã sáng tạo vượt kỳ tích “rắn nuốt voi” trong lịch sử xí nghiệp Trung Quốc.

(1) Trận đánh Quan Độ là trận đánh điển hình lấy yếu thắng mạnh trong lịch sủ’ Trung Quốc. Viên Thiệu cậy đất rộng, lính nhiều, lương thực dồi dào, Kiến An năm thứ 4 (năm 159 CN) dẫn hơn 10 vạn quân đánh phía Nam. Tào Tháo lính ít, lương thiếu, thế yếu, đóng quân cách xa Viên Thiệu ở Quan Độ. Tào Tháo thừa dịp quân Viên Thiệu khinh địch, nội bộ bất hoà, tấn công, dốt cháy kho tàng quân Viên Thiệu – Quân Viên Thiệu hoảng loạn, tan rã, Tào Tháo tấn công toàn diện, thống nhất phía Bắc (Từ Hải – Trung Quốc).

About bảo bao

Check Also

Kinh Nghiệm Làm Giàu Từ 2 Bàn Tay Trắng

Mọi người đều bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Hãy quên đi hoàn cảnh …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *